Nó là cave sinh viên đấy , mày có dám yêu nó không ? p2 | Truyện Teen | Tải Game | Tải Java Ứng Dụng | Kênh Teen
o0o Hỗ Trợ

NHẬN BÀI MỚI

Email Nhận Bài Mới:

Bài Mới Đăng
»  Muộn Màng Mất Rồi Phải Không Em - Truyện Teen (2112/0)
»  Cave Có Được Yêu Không Anh - Truyện Teen (1897/0)
»  Truyện Cười Ngắn Cực Hay p2 (1709/0)
»  Truyện Cười Ngắn Cực Hay p1 (1732/0)
»  Làm Tình Với Ma p3 - Truyện XXX (1268/0)
»  Làm Tình Với Ma p2 - Truyện XXX (1074/0)
»  Làm Tình Với Ma p1 - Truyện XXX (1031/0)
»  Con Đường Dâm Tặc p2 - Truyện XXX (1175/0)
»  Con Đường Dâm Tặc p1 - Truyện XXX (1418/0)
»  Truyện XXX p2 (1157/0)
»  Truyện XXX - p1 (1055/0)
»  Truyện Tranh Hài - Có Giá Đúng Lúc (914/0)
»  Truyện Tranh Hài - Giật Nhanh Như Chớp (1090/0)
»  Ảnh Chộp - Góc nhìn tếu táo về sự khác biệt Hà Nội - Sài Gòn (1064/0)
»  Ảnh Teen - VĐV trượt băng 16 tuổi cực xinh (1129/0)
»  Ảnh Teen - Cô bé trà sữa Đài Loan cực trong sáng đáng yêu (1156/0)
»  Ảnh Teen - Cô nàng gây choáng bởi vẻ đẹp rạng rỡ và bảng thành tích học tập siêu 'khủng'. (1080/0)
»  Ảnh Hài - Ảnh Chế Về Phim " Bụi Đời Chợ Lớn " (950/0)
»  Teen girl nỉ non bán trinh giá rẻ - Teen 24h (1637/0)
»  Khi phụ nữ xem…. websex - Giới Tính (1342/0)
»  Nhuộm Đỏ Facebook Bằng Quốc Kì VN - Video (954/0)
»  Lần Sinh Nhật Thứ 23 p2 - Truyện Teen (661/0)
»  Lần Sinh Nhật Thứ 23 p1 - Truyện Teen (842/0)
»  Hai Mặt Đồng Xu - Truyện Teen (997/0)
»  Thư Của Người Mẹ Gửi Con Trai Bị Tự Kỉ - Kênh Teen (958/0)
»  Thiên Thần Hạnh Phúc Là Em Tôi Ư p5 - Truyện Teen (819/0)
»  Thiên Thần Hạnh Phúc Là Em Tôi Ư p4 - Truyện Teen (847/0)
»  Thiên Thần Hạnh Phúc Là Em Tôi Ư p3 - Truyện Teen (1076/0)
»  Thiên Thần Hạnh Phúc Là Em Tôi Ư p2 - Truyện Teen (885/0)
»  Thiên Thần Hạnh Phúc Là Em Tôi Ư p1 - Truyện Teen (839/0)
»  Bình Minh Đến Muộn p2 - Truyện Teen (937/0)
»  Bình Minh Đến Muộn p1 - Truyện Teen (804/0)
»  Video Hài - Troll Trong Phòng Thay Đồ (885/0)
»  Truyện Tranh Hài - Hoàng Thượng Và Đại Thần (882/0)
»  Mình Chia Tay Nhé , Em Mất Trinh Rồi END - Truyện Teen (895/0)
»  Mình Chia Tay Nhé , Em Mất Trinh Rồi p3 - Truyện Teen (990/0)
»  Mình Chia Tay Nhé , Em Mất Trinh Rồi p2 - Truyện Teen (849/0)
»  Mình Chia Tay Nhé , Em Mất Trinh Rồi p1 - Truyện Teen (1065/0)
»  Video hài - 1 Cậu Pé Troll Tổng Đài ( Hài VL ) (861/0)
»  Truyện Tranh Hài - Kho Báu Của Em (826/0)
Kênh Teen » Truyện Teen » Nó là cave sinh viên đấy , mày có dám yêu nó không ? p2

22:32

Nó là cave sinh viên đấy , mày có dám yêu nó không ? p2


Chuyên Mục: Truyện Teen | Xem: 700 | Người Viết: kenhteen | Yêu Thích: 1.0/1

Tags: truyen teen, cam, cam dong, dong, truyen ngan, teen, teen 24h, truyen hay, kenh


Hình ảnh: Nó là cave sinh viên đấy , mày có dám yêu nó không ?

Vinc 

Cave sinh viên, chuyện không còn là một chuyện gì đó qua là đặc biệt trong cuộc sống thời nay. Có cung ắt hẳn có cầu, anh có tiền tôi không có tiền thế nên các anh cứ như một cái cây cao bóng cả còn chúng tôi như các nhánh tầm gửi bám rễ vào hút đi từng chút, từng chút chất dinh dưỡng mà nói huỵch toẹt ra là moi tiền các anh thôi.
Cuộc sống thành
phố là thế quá nhiều cạm bẩy, quá nhiều nhu cầu, quá nhiều thứ đắt đỏ, quá nhiểu khát vọng và quá nhiều, quá nhiều….cave.
Tít, tít, tin nhắn từ một số lạ đến số máy của Kiều, cô cũng không lạ lẫm gì với việc này cả vẫn đơn giản vài dòng đại loại như " anh được anh A, B, C giới thiệu" " Đi không em", " Tàu nhanh bao nhiêu thế em"…… Vừa cày đầu với đống sách vở chợp mắt được một chút thì lại bị đánh thức bởi cái quen thuộc đáng ghét, cô bực mình ném chiếc điện thoại Nokia 1200 của mình vào tường rồi lăn ra ngủ tiếp.
Thói quen vẫn là thói quen, Kiều nằm xuống nhưng không thể nào ngủ được đành đi lại cái điện thoại lắp pin vào vì cô biết rằng tiền học phí, tiền trọ, tiền, tiền…cô chưa thanh toán được. Kiều nhanh tay vào hộp thư thoại " anh muốn gặp em", "lạ" lời nói thốt ra từ miệng của Kiều, đơn giản vì số máy này cô chỉ dùng vào việc giao dịch làm………cave. Chưa bao giờ nhận được một tin nhắn như kiểu như thế này cả, cô tự nhủ " chắc là nhắn nhầm" nhưng tin nhắn lại một lần nữa gửi đến số máy của cô và cô càng ngạc nhiên hơn " Kiều à, anh muốn gặp em".
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay của Kiều rơi xuống đất, Kiều bắt đầu lo sợ đây là người quen của mình, hay thậm chí là người nhà của mình. Định thần lại một chút cô nhắn tin lại " anh là ai, tại sao lại muốn gặp tôi".
Vẫn cầm chiếc điện thoại trên tay chờ tin nhắn hồi âm, chốc chốc cô lại nhìn màn hình điện thoại. Tít tít tin nhắn trả lời đến " anh nói lại một lần nữa, anh muốn gặp em". Từng sợi dây noron thần kinh trên đầu cảu Kiều như đóng băng tất cả, không ghi ngờ gì nữa chăc chắn đây là người quen rồi " anh cho em thời gian và địa điểm". Không suy nghỉ gì nhiều nữa Kiều nhắn lại cho người này ngay.
Tít tít " 8h tối tại quán cà phê lạ rồi quen, bàn số 2". Vừa đọc tin nhắn xong Kiều ngạc nhiên lần 2, tại sao người này lại biết được địa điểm cô thường giao dịch tại đó và ngay tại cái bàn số 2 đó. Vô số các câu hỏi cứ hiện hữu trong đầu của Kiều chưa có lời giải đáp. Tự đập vào đầu mình để cố quên mấy cái câu hỏi đó vì hôm nay cô một cuộc thi hết môn rất quan trọng.
Ngước nhìn đồng hồ đã chỉ 6h sáng, Kiều nhấc mình vào phòng vệ sinh nhìn vào tấm gương phản chiếu tấm thân tàn tạ của mình, hai mắt cô thâm quần vì làm cú đêm. Hôm qua "tiếp khách" đến 2h sáng mới được về, khi về lại phải cày một đống kiến thức vào đầu đến 5h sáng, vừa chợp mắt thì nhận được tin nhắn quả thật cô thấy mình đúng là "trâu bò" mà.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh Kiều chuẩn bị tài liệu cho vào túi sách rồi nhanh chóng lấy chiếc xe đạp mini của mình ra khỏi phóng hướng tới trường Đại học X. Trời bắt đầu chuyển sang đông gió lạnh khẻ thôi xuyên qua nàn áo vốn mỏng manh của Kiều, cô khẻ rùng mình rồi tiếp tục đạp xe. Cái thành phố này lấy đi của cô quá nhiều thứ, gia đình, bạn bè và cái quý giá nhất của một người con gái nhưng với cô bây giờ nó không còn quan trọng nữa, sống cho mình bất cần với đời chỉ hi vọng rằng sau khi học xong cô sẽ trốn chạy thật xa cái thành phố này để tìm cho mình cuộc đời hoàn toàn mới.
Công việc Kiều đang làm không phải cô không biết, cô từng đọc qua sách báo về công việc của mình và cô từng đọc " một con đỉ yêu nghể", cô rất muốn mình gặp được một người đán ông như thế nhưng cô sẽ không bao giờ làm như cô gái ấy, cô sẽ nắm bắt cơ hội đó không buông tha. Tiếc rằng, tiếc rằng điều ấy chỉ xảy ra trong một câu chuyện hư cấu của một tác giả đầy cảm xúc nào đó.
Cuộc sống giả tạo với cô lại bắt đầu, vào lớp cười nói, chào hỏi như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra với mình, vất hết, bỏ hết cứ thế mà giả tạo, cứ thế mà lừa dối bản thân mà sống. Thời gian thi trôi qua nhanh chóng và lặng lẽ, Kiều vẫn hoàn thành rất tốt bài thi của mình như các lần khác vì cô là một con cave sinh viên rất giỏi.
Không bao giờ lán lại trường quá lâu Kiều sải chân đạp xe quay về phòng, vẩn những tin nhắn mời gọi nhưng lần này cô đều bỏ ngoài tai. Cô đang chờ, chờ cuộc hẹn với một người thanh niên xa lạ mà như quen thuộc từ lâu lắm rồi. Ngồi trong phòng chờ từng phút giấy trồi qua quả là một cự hình, kim đồng hồ cứ chạy tim cô cứ như thế mà đập theo.
7h tối, còn cách cuộc hẹn đến 1 tiếng nhưng Kiều đã chuẩn bị thật kỉ để đến gặp người ấy, trang điểm nhẹ nhàng không làm che đi nét đẹp của Kiệu một cô gái luôn mạnh mẽ vượt qua tất cả nhưng cảm bậy nhưng tiếc rằng cuộc đời xô đẩy làm cho cô gái mạnh mẽ này trượt dài trên vết nhơ không thể xóa nhòa, Ca v sinh viên món mổi ngon và sạch của các đại gia lắm tiền, không sợ bị phiền hà và quan trọng nhất không phải dính phải căn bệnh thế kỉ ADIS.
Đúng giờ hẹn Kiều bước chân vào quán café Lạ Rồi Quen, trong quán không một bóng người, điểm khác biệt hoàn toàn với các lần mọi khi vì các cave sinh viên chọn đây là bến đáp cho bản thân mình. Bàn số 2, chỉ duy nhất bàn số 2 có một người đang ngồi. Kiều bước tới nhìn người thanh niên nay, nho nhã, nhẹ nhàng, một chút gì đó là học thức, nhưng cô hoàn toàn không biết người này. Thở phào nhẹ nhỏm cô bước chân tới bên người đán ông này, ngồi xuống một cách tự nhiên không cần quan tâm tới cảm xúc, cảm giác với người đàn ông này.
Một vẻ điềm tỉnh như đoán trước được sự việc sẽ xảy ra như vậy, người đàn ông với khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh sẳn sàng giết chết ngay lập tức người ngồi đối diện với mình nhưng với Kiều thì hoàn toàn khác, cô cũng vô hồn từ lâu, sắc lạnh cũng không kém, tình cảm, tình yêu với cô như quá nhàm chán. Họ đến với cô chỉ để thòa mãn nhu cầu. Cô luôn nghi ngờ mọi thứ, tình cảm ư, tình yêu ư, dối trá, lừa dối, lời ngọt ngào ư, thề ước ư chỉ là chót lưỡi đầu môi, lời nói gió bay và không ai nắm được gió vì thế nó cứ thế bay đi theo năm tháng.
Lạnh lùng và sắc lạnh Kiều hỏi " anh cần gì". Không biểu lộ một cảm xúc gì, không quan tâm nhiều đến lời noi của Kiều người đàn ông này hỏi " một tháng em kiếm được bao nhiều với cái nghề này". Hơi ngạc nhiên với câu hỏi của một người đàn ông xa lạ Kiều ngồi im nhìn người đàn ông nay quan sát rồi trả lời " 20 triệu".
Không một lời nói, chỉ bằng hành động một cọc tiền polime được lấy ra đặt trước mặt Kiều " đây là 20 triệu, tháng này cô là của tôi, ok". Tiền, tiền Kiều nhìn cọc tiền đang đặt trước mặt mình rồi nhìn người đàn ông nay " ok, em là của anh tháng này". Thật ra cô chỉ kiếm được vài ba triệu với cái nghề này, đa số số tiền kiếm được phải chia cho các tên bơm bao kê. Xã hội nhì vào các cave sinh viên luôn có thu nhập cao nhất trời nhưng thật ra các tên chăn rắt và bảo kê mới là người ăn trên chính thân xác đồng loại mình.
Người đàn ông này đứng dậy bước đi được một đoạn vẫn không thấy Kiều nhúc nhích gì quay lại " cô còn ngồi đó làm gì, chúng ta đi thôi". " chúng ta" chưa một lần các khách làng chơi xem cô như một con người, với họ cô chỉ như một món hàng không hơn không kém, thỏa mãn rồi vất bỏ, gặp mặt rồi quện. Từ " chúng ta" làm cho cô quá ư là xa vời như gọi một người ngang hàng và thân thuộc vậy. Tâm trí cô lúc này đan xen rất nhiều suy nghỉ.
Trước khi đến quàn cô thuê xe ôm như mọi khi nên khi gặp khách là khách có nghĩa vụ chở đi đến nơi cần.Lần này hoàn toàn khác một chiếc xe Camry màu đen sáng bóng chuyến bánh ra khỏi bải đậu xe dừng trước mặt cô. Người thanh niên bước xuống xe mở cửa cho cô như mời một bà chủ lên xe vậy. Đứng nhìn người đàn ông này vài giầy rồi Kiều cũng chui vào chiếc xe này. Mùi hương CK nhẹ nhàng thoang thoảng như làm lòng người có một chút gì đó là yên bình.
Chiếc xe lăn bánh, không gian trong xe im lặng đến ghê người, với tay ra người đàn ông này bật một bài hát không lời " river flows in you " của Yiruma, một bài hát cô luôn nghe khi trong lòng chất chứa nhiều nỗi u buồn nhất, giọt nước mắt bổng dưng chảy dài trên mà. Chiếc xe bổng dưng dừng lại một bàn tay ấm áp đặt lên má cô lau đi những giọt nước mắt trên má, một nụ hồn bất chợt đặt lên đôi môi của Kiều. Một nụ hôn hoàn toàn khác với tất cả các nụ hơn chiếm đoạt trước đây mà cô biết có gì đó là yêu thương, có gì đó là xót thương, có gì đó là hạnh phúc trong nụ hôn nay. Đầu lưỡi người đàn ông này bắt đầu khám phá từng ngóc ngách trong miệng của Kiều, đã lâu, rất lâu cô mới có được một cám giác kích thích như thế vòng tay sau cổ người đàn ông này lưỡi cô phối hợp với lưỡi người đàn ông này hòa quyện vào nhau. Như phản xạ cô thò tay chạm tay vào vùng nahy cảm nhất của người đàn ông này. Ngay lập tức nụ hồn kết thúc người đàn ông này cũng buông Kiều ra nói giọng lạnh lùng " nhà em ở đâu a đưa về".
Ngỡ ngàng trước phản ứng của người đàn ông này Kiều thắc mắc " đêm nay anh không cùng em….." lời chưa dức cô đã bị chen ngang " anh hỏi nhà em ở đâu cơ mà". Không nói gì được thêm cô đành trả lời anh " 23/7 Ngô Quyền…….", Không gian tỉnh lặng trờ lại trong không gian nhỏ bé trong xe chỉ kho chiếc xe dừng trước cửa phòng Kiều cô mới bừng tỉnh là mình đã về nhà. Rất lịch sự người đàn ông này xuống xe mở cửa cho cô, bước ra khỏi xe cô và người đàn ông này nhìn nhau một lúc, không ai nói gì chỉ những ánh mắt giao nhau rồi người đán ông này lên xe kéo kính xuống ngoái người ra nói với cô " ngày mai anh lại tới" rồi chiếc xe khuất dần trong đêm tối.
Những phản ứng chậm chạp vẫn đang diễn ra trong Kiều đến khi chiếc xe đã đi xa thật xa cô mới chợt nhớ rằng ngay cả tên người đàn ông này cô vẩn chưa hoàn toản biết nhưng cô cảm giác thân thuộc và bình yên khi người đàn ông này bên cạnh..
Đúng như lời nói 8 giờ tối hôm sau chiếc ô tô hôm qua dừng trước phòng trọ dảy phòng trọ của Kiều trước sự trầm trồ ngạc nhiên của tất cà mọi người ở đây, Một người đàn ông lịch lãm, phong thái hơn người nhưng toát lên vẻ lạnh lùng đến những người bên cạnh đã lạnh càng thêm lạnh. Chậm dãi người đàn ông này bước đến phòng của Kiều " mấy giờ rồi mà con ăn mặc thế này, thay đồ rồi đi thôi", Kiều không biết phải nói gì cái đầu cứ gật lên gật xuống như một con lật đật.
Chiếc lao qua từng con phố rồi dừng trước một nhà hàng sang trọng, người đàn ông này mở cửa cho Kiều " ta vào thôi". Hơi ngượng ngùng Kiều hỏi người đàn ông " tại sao anh lại đưa tôi đến đây", " hỏi nhiều thế vào nhanh nào" người đàn ông trả lời lạnh lùng. Cùng người đàn ông lạ bước vào nhà hàng sang trọng như thế này đúng là từ khi làm một cave sinh viên đến nay đây là lần đầu tiên.
Sư tò mò trổi dậy trong Kiều, cô vừa nhấm một chút rượu vang đặt ly xuống hỏi người thanh niên nay " anh là ai, có thể cho tôi biết tên được không". Người đàn ông ung dung ngồi ăn không quan tâm gì nhiều đến lời của cô nói. Có vẻ như bị xúc phạm Kiều hơi lớn tiếng " tôi hỏi lại lần nữa anh là ai, cho tôi biết tên". Đặt con dao và chiếc lĩa xuống đĩa người đàn ông chùi miệng rồi nói với Kiều " cô ăn xong chưa, chúng ta về thôi và cô đừng hỏi những câu ngốc ngếch đó nữa nhé, tiền đã nhận cô là của tôi tháng này".
Nghỉ cũng đúng, tiền đã nhận với tư cách một con cave như cô có tư cách gì hỏi người ta mà có khi nào cô hỏi tên khách hàng của mình đâu chứ, sao lần nay cô lại muốn biết, nghỉ tới đây thôi thì những suy nghỉ đó biến mất khỏi đầu của cô " Được rồi, được rồi, tháng này tôi là của anh, anh muốn làm gì thì làm". Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện rồi nhanh chóng vụt tắt trên khuôn mặt người đàn ông này " ngày mai 8h tôi sẽ đến đón cô, nhớ chuẩn bị trước".
Về tới phòng cô ngã người xuống giường suy nghỉ về người đàn ông nay, thật ra anh ta muốn gì ở mình, tình dục ư? Nhìn anh ta hình như không phải là loại người như thế, mà thôi kệ coi như gặp khách Vip vậy. Kiều lôi sách vở ra ôn bài mai chiến đấu với kì thi.
Đúng 8h tối chiếc xe đó lại đến, lần này Kiều chủ động đi ra, anh vẫn lịch sự mở cửa cho cô rồi lại quay vào phía tài lái xe. Cô cứ ngồi mặc cho người đàn ông này lướt qua từng con phố rồi dừng lại trước một căn nhà sang trọng. Mở cửa cho cô người đàn ông vẫn lạnh lùng nói " vào thôi". Không lo lắng gì cô bước xuống xe trong đầu vẫn nghỉ " cave thì cũng là cave thôi, đàn ông ai cũng thế".
Người đàn ông mở cửa bước vào nhà, cửa vừa bước vào Kiều hơi choáng ngợp trước sự trang trí tinh tế trong nhà, cô đứng giữa phòng khách nhìn xung quanh thì người đàn ông quay sang nói với cô " vào bếp nấu cái gì đó ăn đi, tôi đói rồi, tôi tắm xong ra phải có cái gì đó ăn, đừng làm tôi bực mình". Ngỡ ngàng bất động vài giây rồi được kéo về bởi câu nói tiếp theo " phòng bếp ở bên kia kìa vào làm nhanh lên".
Nhìn nhà bếp của người đàn ông này rộng gấp 3 thậm chí gấp 4 lần cái phòng trọ 5m2 của cô, tủ lạnh có đầy đủ các loại rau củ, quả và thịt cá…… Cô chợt nghỉ mình là cave chứ có phải osin đâu mà bắt mình nấu nướng nhỉ nhưng rồi lại chợt nghỉ phật ý người đàn ông này không khéo anh ta giết mình ở đây cũng nên. Vì thế cô đành nấu một vài món cho anh ta dùng.
Khi người đàn ông bước chân ra khỏi phòng trên người chỉ mặc một chiếc quần lửng, trên người vẫn lấm tấm những giọt nước, nhìn rất ư là…. Đẹp trai. Anh ta ngồi vào bàn ăn đã rọn sẳn nếm từng món Kiều làm " được" " cô ngồi xuống ăn đi nào". Ngồi ăn mà không nói cái gì đó Kiều thấy khó chịu gì đó nên lại hỏi " nhà rộng như thế này mà anh ở một mình a a à". Vừa dức lời như hiểu mình vừa nói cái gì đó không đáng nói nên cô cúi mặt xuống tránh ánh mắt của người đàn ông này.
" Nhà này là của tôi, tôi tên là Hải và tôi sống một mình" người đàn ông nói với Kiều, cô ngước nhìn người đàn ông này thắc mắc, lúc cần thì không nói lúc không ngờ nhất thì lại nói. Thật sự không thể hiểu được người đàn ông này " thế anh Hải cần tôi phục vụ gì nữa không vậy". Tưởng rằng anh ta mở miệng là thân thiện với mình ai ngờ nhận được một cái nhìn lạnh thấu xương từ anh ta, cô đành ngồi im lặng ăn tiếp rồi dọn dẹp tươm tất. Vừa rọn xong tính quay lại thì Kiều nhận được một cái ôm từ phía sau, hơi giật mình nhưng rồi cô đứng im chờ đợi cái việc mà cave vẫn thường làm. Hải khẻ quay người Kiều lại, mắt cô bắt đầu nhắm lại môi Hải đã chạm vào môi cô, đôi bàn tay rắn chắc chai xạm bắt đầu khám phá bên trong lớp áo cô đang mặc. Kiều lại bị kích thích bởi những cảm giác gọi là mới lạ này, không phải chiếm đoạt mà như muốn nâng niu, cổ họng cô khẻ vang lên những tiếng khe khẻ làm tạo cho Hải sự kích thích hơn. Nụ hôn mãnh liệt hơn chuyển dần xuống cổ xuống vai Kiều làm cho cô kích thích tột độ, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô một lần nữa chạm vào vùng nhạy cảm của Hải rồi lại mồn lần nữa nụ hôn đứt quảng. Hải buông cô ra " chúng ta về thôi".
Dần dần mọi người không còn xa lạ với chiếc xe hàng tối đến phòng trọ của Kiều nữa, cô cũng không phải xa lạ với Hải nữa, tới giờ cô chỉ đến nấu cho anh ăn tối rồi quay trở về phòng trọ vùi đầu vào sách vở chiến đấu cho mua thi. Nhiều lúc cô nấu ăn cho Hải bất chợt cô thấy ánh mắt anh dõi theo mình, nhìn rất âu yếm lắm cô nhiều lúc ngộ nhận đây chính là hạnh phúc nhưng rồi những lời nói lạnh nhạt làm những suy nghỉ đó hoàn toàn tan biến.
Ngày thứ 30, kết thúc hợp đồng " cô chuẩn bị đi tôi qua đón cô" nhìn lên đồng hồ mới chỉ 5h chiều, quá sớm so với mọi khi nhưng hình như cô cũng dần quen với việc nghe lời Hải, mặc một bộ đồ đơn giản cô bước vào xe của anh. Chiếc xe dừng trước một trung tâm mua sắm danh tiếng, Kiều tròn mắt nhỉn Hải " sao chúng ta lại tới đây". Hải cười nhẹ với cô " hôm nay kết thúc hợp đồng tôi muốn mua cho em một cái gì đó thôi, chúng ta đi nào". Quá nhẹ nhàng, quá ấm áp làm trái tim cô đập nhanh hơn " chúng ta đi nào" lời nói của anh làm cô bối dối hơn " dạ dạ". Sánh bước cùng anh bước vào trung tâm, anh mua cho cô rất nhiều thứ từ quần áo, giày dép…khi đi ngang mặt hàng nhẫn cưới anh dừng lại hỏi cô " em thích chiếc nào". Ánh mắt lơ đển của cô được kéo về bởi câu nói này, cô lúng túng " tôi không có tiền mua đâu, chúng ta về thôi". Hải nhìn cô rồi kéo lại nơi cô gái tiếp thi đang đứng " cô cho chúng tôi cặp này". Hải kéo tay trái Kiều đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô như đánh dấu " em là của tôi". Người tiếp thị tấm tắc khen " chúc anh chị trăm năm hạnh phúc, anh chị thật xứng đôi". Biết rằng đó chỉ là lời khen tất yếu của người tiếp thị nhưng trong tâm trí Kiều có một chút gì đó ………..

* * *
* * *
Sau khi mua sắm xong Hải đưa Kiều về nhà, căn nhà mà hình như trong vòng một tháng cô đã quá quen thuộc với từng thứ ở đây. Hôm nay khác, cô vừa sắn tay áo chuẩn bị vào việc nấu ăn cho anh, thì bị anh ngăn lại " hôm nay, anh sẽ nấu cho em, em ngồi chơi đi nhé". Anh đưa cô hết bất ngờ này tới bất ngờ khác, cô ngồi nhìn người đàn ông vốn xa lạ mà thấy thân thuộc này, bất chợt một giọt nước mắt khẻ rơi xuống. Đã bao lâu rồi nhỉ, lâu, rất lâu rồi cô đã không khóc cô hận đời quá bạc bẻo, quá bất công với cô nên cô rặn lòng mình không có gì phải buồn, không có gì phải khóc cả nhưng nay ông trời đang ban tặng cho cô cái gì đây? Một bị kịch hay một hạnh phúc nhỏ nhoi với cô. Lấy tay lau nhanh giọt nước mắt trên má " một ngày nữa thôi mà, một ngày nữa thôi".
Bữa cơm nhanh chóng được bày ra, Kiều không ngờ Hải lại khéo tay và giỏi nấu nướng như thế " tôi không ngờ anh lại nấu ăn giỏi như thế ấy". Đặt đĩa thức ăn xuống bàn quay sang nhìn cô " em có thể xưng em với anh ngày hôm nay không". Không quen thuộc với cách nói này của người đàn ông vốn lạnh lùng này " tôi quen gọi như thế rồi, anh thông cảm nhé". Cô nhìn vào đôi mắt của anh, đôi mắt xâu đen thăm thẳm, chắc chắn bên trong ấy cũng chứa đựng một tấn bi kịch không khác gì cô.
Một chai rượu Remy được mang ra, Hải rót cho Kiều một ly " em uống được chứ". Mặc dù làm cave nhưng không bao giờ Kiều uống với khách một ly rượu nào, một phần vì cô không biết uống, một phần với cô chỉ là sự trao đổi thân xác, khách thỏa mãn hay không thỏa mãn thì cô vẫn nhận nhưng đồng tiền. Mọi người suy nghỉ những đồng tiền đó là dơ bẩn nhưng với cô đó là những đồng tiền mà cô từ bỏ sự tự trọng, mồ hôi và nước mắt. Kiều không trả lời Hải cầm ly rượu uống hết, người cô nóng bừng lên, cô đưa ly rượu về phía anh " có thể cho tôi một ly nữa không ?" Hải rót tiếp cho cô một ly, rồi một ly nữa, từng ly từng ly nhanh chóng bị cô uống cạn rồi bổng nhiên cô ôm mặt bật khóc. Hải nhìn cô rồi tiến đến kéo cô vào lòng mình, cô cứ dựa vào anh khóc đến khi cảm giác không còn bị sự say nồng của rượu chi phối nữa cô mới ngước lên hỏi anh " Tại sao, anh tốt với em như vậy?". Đây là điều mà cô thắc mắc từ rất rất lâu rồi đến tận bây giờ cô mới có đủ dũng khí nói ra với anh. Hải không nói gì đặt một nụ hôn lên môi Kiều, đây là câu trả lời của anh sao, câu trả lời mà cô mong muốn nhất đây chăng.
Phối hợp với anh, miệng cô hơi mở ra để cho chiếc lưỡi của anh đi sâu vào bên trong, lưỡi cô và anh hòa quyện với nhau. Đôi bàn tay của anh một lần nữa khám phá từng centimet trên cơ thể cô. Kiều mặc sức để anh khám phá, vì cô biết nếu cô hành động như một…con cave thì anh sẽ lại như các lần trước. Từng mãnh vãi trên người cả hai được vất bỏ đến khi không còn gì đôi môi Hải mới rời ra khẻ nói trong ham muốn " em là của anh nhé, mãi mãi nhé" rồi nhanh chóng trở lại cuộc chơi đang dở dang. Một tháng, đúng một tháng Kiều mới trải lại cảm giác này nhưng lần này thì khác, cô tự nguyện, phối hợp với anh từng động tác. Làm tình nhưng không phải như cách một con cave phải làm.
Cuộc chơi kết thúc anh ghé vào tai cô nói nhỏ " cảm ơn em" rồi ôm cô ngủ, cô vừa trải qua cảm giác hạnh phúc nhất của đời. Kim đồng hồ chỉ 12h đêm, cô tự nghỉ "đã qua ngày rồi ư, hợp đồng giữa em và anh đã kết thúc rồi sao, em phải xa anh từ ngày mai hay sao, em sẽ không còn cơ hội được nấu cho anh ăn những món anh thích nữa rồi. Anh quá em thật sự không xứng đáng với anh, mặc dù đôi lúc em tự nghỉ anh là hạnh phúc mà em mong muốn nhưng anh biết không em chỉ là một con cave, một con cave sinh viên không hơn không kém. Liệu anh có dám yêu em không, gia đình anh có chấp nhận em không khi biết em là người như thế". Hai dòng lệ cô lại rơi xuống, khẻ bước ra khỏi giường sợ anh thức giấc cô mặc đồ rồi bỏ đi ngay trong đêm.
6h sáng. Vẫn như hàng ngày cô đạp chiếc xe đạp đến trường Đại học, học tập rồi quay trở về không thích trò chuyện với ai nhưng hôm nay về phòng cô chờ một cuộc gọi, một cuộc gọi từ một người xa lạ mà quen thuộc ấy nhưng rồi cô lại tự cười với mình tự nhủ " như thế là quá đủ rồi" khi kim đồng hồ chỉ 12h đêm. Tắt nguồn điện thoại cô lôi đống sách vở tiếp tục ôn luyện, vì sắp phải thi tốt nghiệp rồi. Những trang sức, đồ dùng Hải mua cho cô, cô đều bán cả để…….trả nợ, cái nợ tưởng chừng không bao giờ trả được của cô đã được giải quyết, cái nợ làm cho cô phải hành cái nghề bán thân này. Chỉ duy nhất chiếc nhẫn anh tặng cô là cô luôn giữ bên mình. Từ bỏ vai trò một con cave, cô tìm cho mình một công việc làm thêm đủ trang trải cho việc học và cuộc sống của mình, cô miệt mài làm việc, học hành không ngơi nghỉ vì cô biết nếu cô có thời gian rãnh rỗi cô lại nghỉ tới anh, người mang đến cho cô hi vọng, hạnh phúc và một cái gì đó là cảm giác vợ chồng.
Thời gian trôi qua lặng lẽ, Kiều trở thành thủ khoa của trường Đại học X, ngày cô được vinh dự nên nhận tấm bằng ấy cũng là ngày định mệnh đối với cô. " con đỉ, con đỉ, nó là con đỉ mà học giỏi vậy sao trời". Kiều nhận ra ngày tiếng nói đó là của một tên chăn dắt cô trước đây, cả sân trường bắt đầu có nhưng tiếng bàn tán xôn xao, thầy cô đều ngước nhìn cô, cô lúng túng không biết phải làm như thế nào, nói gì lúc này bây giờ. Phủ nhận ư? Hay chấp nhận nhưng cô biết nếu như cô bỏ chạy lúc này thì đồng nghĩa với sự đồng ý.
Một lần nữa bóng dáng một người đàn ông xa lạ đó lại xuất hiện, người đàn ông mỗi khi nhắm mặt hình bóng ấy lại hiện ra "Hải". Anh từ từ bước đến chổ Kiều đang đứng, cầm chiếc micro gần đó " xin lỗi các thầy cô, xin lỗi các bạn tôi có đôi lời muốn nói". Kiều nhìn Hải hơi run sợ vì lúc này anh chính là nhân chứng sống cho lời nói vừa rồi, cô khẻ nói " anh…..anh đến đây làm gì". Không chú ý tới lời nói của cô, Hải tiếp tục câu nói của mình " tôi xin xác nhận những lời nói vừa rồi là…..sự thật" cả sân trường ồ lên một tiếng như muốn nổ tung còn Kiều thì chết đứng phía sau Hải, khi tiếng ồn đã nhỏ bớt thì Hải nói tiếp " nhưng cô ấy là vợ tôi". Tiếng ồn ào phía dưới một lần nữa lại vang lên, Kiều thì tròn mắt nhìn anh. Không chờ tiếng ổn hết Hải tiếp lời " tôi là một thằng chồng tồi, tôi không làm tròn trách nhiệm một người chồng" anh quay sang cô " em hảy tha thứ cho anh chứ, về với anh, về với ngôi nhà ngày xưa nhé". Kiều nhìn anh rồi hỏi " em chỉ là một con cave, một con cave sinh viên, anh có dám yêu em không?" câu hỏi mà cô đã nghỉ vào hôm ân ái đó giờ đây đã cất thành lời. Hải nâng cằm Kiều nên " anh chấp nhận tất cả" rồi đặt một nụ hôn lên môi cô, phía dưới nhưng tiếng vỗ tay vang lên.
Hải kéo tay Kiều ra khỏi sân trường, ngồi trong chiếc xe quen thuộc, Kiều nhìn Hải " anh có thể cho em biết tất cả mọi chuyện được không". Hải một tay cầm lái, một tay nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, nụ cười chợt tắt trên môi của Hải " được, em nghe nhé, thật ra anh rất ghét, thậm chí cái nghề cave hay gái gọi càng kinh bỉ hơn loại gái được gọi là cave sinh viên nhưng cuộc đời thường chớ trêu thay, ông bà ta thường nói ghét của nào trời trao của ấy mà. Em còn nhớ vụ tai nạn dẫn đến bố mẹ em chết chứ ?", Kiều hơi ngạc nhiên vì điều này vì với cô đó chỉ là một vụ tai nạn " em nhớ". Hải tiếp tục kể tiếp " anh cũng là người đi trên chuyến xe ấy và quen biết được với bố mẹ em, khi ấy anh chỉ là một cậu sinh viên nghèo không đủ tiền trả vé xe, bố mẹ em đã giúp đở anh. Anh và bố mẹ em nói chuyện rất nhiều trong suốt quảng đường, bố mẹ em kể về em cho anh, em là niềm tự hào mà họ luôn chông chờ. Nhưng rồi tai nạn xảy ra cũng chính bố em là người thế chổ khi anh sắp bay ra khỏi chiếc xe ấy. Trước khi trút hơi thở cuối cùng ông đã nhờ anh chăm sóc em, anh nằm điều trị tại bệnh viên trong một thời gian, khi anh xuất viện lần thao địa chỉ thì thấy nhà em đã bán và dời đi nơi khác. Anh tiếp tục việc học, đi làm và không ngừng dò la tin tức về em, một ngày anh vô tình biết được em, anh thất vọng vô cùng khi người con mà họ yêu quý, kì vọng nhất phải hành cái nghề này. Lúc đầu anh chỉ muốn thực hiện lời hừa với ân nhân của mình thôi nhưng một tháng bên em anh mới thấy được em là người phụ nữ mà anh mong đợi". Giọng Hải lúc này hơi trùng xuống ánh mắt đượm buồn, Kiều nắm chặt tay Hải hơn, anh quay sang nhìn cô chiều mến " em yên tâm, anh sẽ chăm sóc em đến khi anh không còn…..". Hải chưa nói dức lời một chiếc xe Conterne lạc tay lái lao về phía xe của anh, Kiều hét lớn " Coi chừng". Hải chỉ kịp đánh tay lái sang một bên nhưng không kịp, chiếc xe bị tông văng ra xa hàng chục mét, chiếc xe Camry bị biến dạng, chiếc xe Conterne trượt dài theo quán tính một đoạn dài mới có thể dừng lại được. Người dân xung quanh chạy đến hiện trường tiếp cận chiếc xe bị nạn nhưng không kịp. Một tiếng nổ lớn vang lên " Bùm" chiếc xe bốc cháy ngùn ngụt, tiếng còi xe cứu hỏa, tiếng cứu thương kêu vang ầm trời. Ngọn lửa nhanh chóng được dập tắt, mọi người nhìn thấy cảnh tượng bên trong xe không tránh khỏi xót thương bật khóc, thi thể một người con gái đang ôm hôn thi thể của một người con trai chắc hẳn đã chết trước. Kiều và Hải chết đi nhưng tình yêu của họ vẫn còn đó, chuyện tình của họ được lan truyền đi khắp nơi. Hằng năm vào ngày họ mất có rất nhiều đôi nam nữ đến cầu nguyện. Nhiều người không tin nhưng những đôi nam nữ đến đây cầu an đa phần đều lên duyên vợ chồng và sống với nhau rất hạnh phúc.
* * *

Tổng Số Bình Luận: 0


BẤM ĐỂ CHIA SẺ BÀI VIẾT



XEM BÀI VIẾT KHÁC


Name *:
Email:
Code *:
o0o Đăng Nhập
Đăng Ký | Đăng Nhập | RSS

Thống Kê
Số Người Online


Copyright Kênh Teen © 2014 - Powered by uCoz
Lên đầu trang
Xuống cuối trang